Để cuộc sống cần một khoảng lặng …

02:02 |
Sự im lặng là điều cần có trong cuộc sống. Tình Bạn cũng vậy, nó cũng cần những khoảng lặng đủ dài để cùng chiêm nghiệm cùng suy nghẫm về những điều đã qua và những gì sắp tới. Nhưng khoảng lặng đủ dài đó là bao lâu?


Đôi khi sự im lặng không có nghĩa là không có gì để nói. Khi bạn cho ai đó nghe một bài hát mà bạn yêu thích, khi bạn cho ai đưa ai đó đến một nơi đẹp. Trước sự im lặng của họ, bạn hãy nghĩ rằng, tâm hồn họ đang lắng xuống vì vẻ đẹp của cảnh vật và nét đẹp của những vần thơ. Và lúc này, cảm xúc chưa kịp thốt nên lời đó chính là sự lặng im.

Khi bạn đặt ra một câu hỏi và cuộc sống ném trả lại bạn sự lặng im thay cho câu trả lời. Hãy đừng vội nghĩ rằng cuộc sống đang thờ ơ và thế giới đang quay lưng lại với bạn. Bởi chính lúc này đây cuộc sống đang dạy cho bạn bài học về sự lặng im. Từ khoảng lặng ấy, bạn sẽ thấy được nhiều hơn bạn nghĩ.

Khi bạn nói bạn quý mến một ai đó mà không nhận lại được một lời nói nào tương tự ngoài sự lặng im. Bạn đừng nghĩ rằng câu nói mình vừa nói ra không có giá trị. Bởi có thể sự im lặng không phải là một câu trả lời bạn đang mong đợi, nhưng bạn hãy tin rằng câu nói đó không tan trong hư vô mà nó đã thấm rất nhiều vào người nghe. Vì vậy, hãy im lặng nhiều thêm chút nữa để lắng nghe thấy sự yêu thương và để thấy mình được yêu thương.

Hãy đón nhận những người đến trong đời bạn một cách vô điều kiện. Đừng đòi hỏi hay suy xét. Trước một sự lặng im cần thiết đủ dài, bạn hãy tận dụng suy nghĩ và coi đó là một món quà nhỏ mà cuộc sống dành tặng bạn
Read more…

Đêm xin bình yên nhé

01:16 |



Đêm xin bình yên nhé…
Con đường vàng ánh trăng
Đèn dầu khuya quán quen chờ sáng

Một ngày dài đi qua, bóng đêm lấn tới để có những người ngồi trong bóng tối tự nghĩ về mình, tự nhìn nhận những con đường mình đã đi qua. Ngồi trong yên lặng để cảm nhận sự cô đơn, sự tĩnh mịch, để nghe tiếng thở của hương hoa sữa phảng phất đâu đây, rất gần nhưng cũng rất xa. Để cảm nhận bằng tâm hồn đang dần chai cứng với cuộc sống. Để nghe trong đêm yên lặng những suy tư chẳng lặng im. Con đường cũng vàng nhưng chẳng phải vì ánh trăng chiếu soi, con đường vàng dưới anh điện đường nhạt nhòa, hư ảo. Có ai đang ngủ say? Có ai đang lặng lẽ? Có ai đang ngóng chờ?

Đêm đêm nằm mơ phố
Bao con đường mưa xóa
Đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà
Em như là sương khói
Mong manh về trên phố
Đâu hay một hôm gió mùa thu


Phố đêm nhạt nhòa ánh đèn vàng trên những con đường tĩnh mịch. Phố đêm chẳng có mưa để xóa đi sạch đi những bụi trần. Chỉ có sương phảng phất như bóng hình ai còn phảng phất trong tâm hồn cô liêu. Trăng thu chẳng đủ sáng đề ngắm nhìn, trăng thu lẻ bóng im lìm chờ đợi bình minh tới để ẩn mình, để dành chỗ cho một ngày mới tới, một ngày thu trong xanh cao đẹp có gió, có nắng và có lá vàng bay.

Đêm đêm nằm mơ phố
Mơ như mình quên hết
Quên đi tình yêu quá vô cùng
Sương giăng Hồ Tây trắng
Đâu trong ngày xưa ấy
Tôi soi tình tôi giữa đời anh
Read more…

Những điều thuộc về nỗi nhớ

23:17 |
Sài Gòn bắt đầu mang chút lành lạnh về đêm. Gió se se át nhè nhẹ vào mặt gợi bao cảm xúc. Và có lẽ, với các bạn sinh viên, đặc biệt là các bạn sinh viên ở quê xa lên Sài Thành học, cái se se lạnh của tiết trời không khác nào lời ru khắc khoải một nỗi nhớ. Vậy thì hôm nay, hãy cùng Góc Suy Ngẫm trải lòng ra theo những nỗi nhớ dặt dìu qua bài viết Những điều thuộc về nỗi nhớ.


Ta chênh vênh giữa hai bờ quên, nhớ…

Đôi lúc trên đường đời vội vã, ta vô tình dừng lại, đơn giản là chỉ để ngắm nhìn…một chiếc lá vàng rơi, một vạt nắng lướt qua hiên nhà, một con đường mà ta đã từng đi qua, hay đơn giản chỉ là một dáng hình thân thuộc lướt qua ta trong tâm trí…Một thoáng mơ hồ để rồi ngậm ngùi nhận ra rằng ta đã đánh rơi quá nhiều thứ mà ta hằng trân trọng. Ta lục lọi lại khối ký ức tưởng chừng đã quá tải của mình, ghép lại những mảnh tâm hồn vụn vỡ. Và rồi chính ta vỡ òa trong nỗi nhớ – nỗi nhớ về ta của một ngày hôm qua như thế…

Ta nhớ về tuổi thơ. Tuổi thơ của những cánh diều chấp chới mang ước mơ của đứa trẻ thơ bay vút lên bầu trời. Những lỗi lầm của một thời nông nổi, bồng bột, không ít lần ta làm mẹ buồn và lo lắng cho ta. Và rồi đứa trẻ nào cũng lớn, như chim non đủ lông, đủ cánh rồi thì cũng sẽ bay, bay mãi, bay mãi, ngao du cho thỏa chí tang bồng. Rồi va vấp, rồi khó khăn…rồi những cơn bão ập đến, cánh chim mỏi chao đảo tìm đường trở về. Trong cái tổ ấm của ngày xưa, mẹ vẫn đợi ta, và âu yếm mỉm cười khi thấy ta chênh chao trước ngõ. Khi bắt đầu đối diện với những thử thách, mới thấy nhớ vô cùng khoảng thời gian không lo không nghĩ trước đây. Ra giữa dòng đời, tự mình giải quyết tất cả, ta mới thấy nhớ sao cái cảm giác được chở che, bảo bọc trong vòng tay gia đình.

Ta nhớ nhà da diết. Ừ thì đã bao lâu rồi ta không được về cái nơi thân thương ấy?…Ta không biết, chỉ biết rằng khoảng thời gian đó đủ lâu để ta có thể mơ về cái viễn cảnh ấy mỗi đêm. Cuộc sống đôi khi quá chật chội và ngột ngạt. Chính những lúc ấy ta lại muốn được về – về nơi ta không còn những âu lo như thế. Ta gọi nơi ấy là nhà, là gia đình, là tất cả những gì ấm áp nhất mà cuộc sống ban tặng cho ta. Dù cho ta có đi đâu, làm gì và ta có trở thành ai đi chăng nữa ta luôn vững tin vì ta biết ta luôn còn đó một gia đình.

Ta thật sự nhớ, nhớ lắm những món ăn của mẹ, tiếng cười trong trẻo của hai đứa cháu thơ. Nhớ lắm cái thứ âm thanh mộc mạc, cái mùi không khí âm ẩm trong veo buổi sớm mai thức giấc, và còn cả cái tĩnh lặng của đêm không lẫn vào đâu được. Nhớ lắm những buổi trưa hè, gia đình ngồi quay quần bên nhau, tiếng cười át đi cái oi của nắng. Nhớ lắm những ngày mưa, ta đứng lặng nhìn mẹ ta thiếp đi trong mệt mỏi. Đưa mắt nhìn những hạt mưa trút xuống vòm cây xanh – màu xanh ta yêu thích – ta không khỏi nghĩ suy về cuộc đời. Mẹ ta chịu khổ cả đời vì con, vì cháu, vì cả gia đình không chút thở than. Ta cảm ơn không chỉ vì đức hy sinh của một người phụ nữ mà nhờ mẹ, ta trở thành ta của hiện tại – một chút cứng cỏi và gan góc của một đứa con trong một đại gia đình…Ta gói gém tất cả vào sâu thẳm trái tim ta như những gì thiêng liêng và cao quý nhất để nhắc nhở ta rằng ta không bao giờ đơn độc.

Rồi khi ta lớn, nỗi nhớ trong ta theo đó cũng lớn dần lên. Là con người, ta không khỏi hối tiếc cho những chuyện đã qua, những vỡ tan không đáng có để rồi giờ đây ta lặng yên trước những ánh nhìn thân thuộc, những tiếng cười vỡ òa trong những lời trách than. Ta hằng cám ơn cuộc sống đã cho ta có được những người bạn như thế nhưng cũng trớ trêu thay khi đã đưa chúng ta đến quá gần nhau để rồi dễ dàng đánh mất nhau như thế. Đâu dễ để được gặp nhau, đâu dễ để được chân thành gọi nhau là bạn, những giây phút ấy vẫn mãi nơi đây, những tiếng cười ấy vẫn vẹn nguyên trong tâm trí, vậy mà giờ ta và bạn chẳng khác chi người xa lạ, thoáng qua nhau như những kẻ vô tình. Còn đâu những kỉ niệm, còn đâu những con đường ngập lá vàng rơi? Ta đã từng chọn lựa quên đi tất cả, nhưng có được đâu khi nó vẫn xâm chiếm tâm trí ta mỗi khi đêm về. Đôi khi cố quên đi sẽ khiến lòng nhớ, thật nhiều…
Nỗi nhớ về một tình bạn, một tình bạn đã xa làm ta sợ. Ta sợ cho những vỡ tan như thế lại tái diễn vì đơn giản cuộc sống vẫn còn đó muôn vàn điều mà ta không thể nào lường trước được. Nên ta luôn dặn lòng mình phải nhớ, phải ghi nhớ tất cả để suy nghĩ và tha thứ cho nhau, để chia sẻ với nhau những nỗi buồn, để sống là cho nhau thêm những ngày hạnh phúc…

Đi qua bao thăng trầm cuộc sống, ta biết ta vẫn còn đó vẹn nguyên nỗi nhớ về người. Dù rằng người chỉ đi ngang qua cuộc đời ta và gieo vào đấy không ít những buồn đau. Nỗi nhớ ấy mang ta đến một vùng trời của những ngày xưa, những con đường thân quen, những khoảng không gian tĩnh lặng, những xúc cảm một thời từng làm trái tim ta tan nát.

Ta đã từng không đủ can đảm để bước đi khi người bỏ lại ta trong đêm mưa ấy. Ta đã từng hận, từng oán trách. Nỗi nhớ đã đeo bám ta suốt bao ngày, về người, về tất cả những gì mà ta và người đã từng trải. Nhưng giờ tất cả với ta chỉ còn lại những tiếng cười và những bài học mà cuộc sống đã nhờ người dạy cho ta. Ta trân trọng và thầm cám ơn vì sự xuất hiện của người trong cuộc đời ta, dù chỉ là thoáng qua. Người đã cho ta biết thế nào là cuộc sống, là yêu thương và được yêu thương, là cho đi và không cần nhận lại, là con người thì phải biết chấp nhận và hy sinh… Để biết rằng, có đi qua những nỗi đau, ta mới yêu thêm những gì của hiện tại. Có ước mơ thì mới có những kì tích. Có yêu thương thì mới được yêu thương. Có chân thành thì sẽ nhận lại chân thành…

Mãi mãi còn đó những cơn mưa mang người đi và không bao giờ trở lại, nhưng ta đã không còn buồn vì ta đã không còn đứng một mình trong mưa. Cám ơn người đã cho ta một lần biết yêu thương và chờ đợi, ở một nơi nào đó, ta mong người thật sự hạnh phúc.

Nỗi nhớ, có khi thoảng qua phút chốc, nhưng có khi lại quay quắt cồn cào, có khi trào dâng nước mắt. Nỗi nhớ, có khi nhẹ nhàng, mông lung, không nắm bắt, có khi lại thổn thức như xoáy vào bên trong bao kỉ niệm. Khi ta bắt đầu chìm trong những nỗi nhớ triền miên là lúc ta thấy mình cô đơn nhất, lẻ loi nhất, quýnh quáng kiếm tìm chút kỉ niệm để nhắc rằng mình vẫn còn tồn tại. Mâm cơm nghi ngút khói, một buổi tối đẹp trời dạo phố bên người ấy, một chiều đầy gió chạy rong trên cánh đồng và nghe gió tạt vào lòng, những nỗi nhớ bắt nguồn từ những điều bình dị nhất, ấm áp nhất.

Cuộc sống trôi qua, có những người bước vào đời ta và lẳng lặng ra đi, cũng có người đến và để lại dấu chân trong miền kỷ niệm, để những khi nhớ về người, ta lại trải lòng cùng những nỗi nhớ chơi vơi.

Nỗi nhớ cũng làm con người mạnh mẽ và trưởng thành hơn. Nhưng tuổi trẻ nhiệt huyết và đam mê, đâu chỉ là những khoảng đêm dài nhung nhớ. Hiện tại là đây, cuộc sống là đây, là những gì ta đang nắm giữ, ngay lúc này. Hãy học cách yêu thương tất cả và sống trọn vẹn tất cả, để những điều của hôm nay, sẽ trở thành hoài niệm đẹp trong nỗi nhớ của ngày mai. Như một nhà thơ đã từng nói: “Tình yêu làm đất lạ hóa quê hương.” Tình yêu sẽ chỉ cho chúng ta con đường đi đến hạnh phúc. Và nỗi nhớ sẽ là quyển nhật kí về những chặng đường đã qua để ta mỉm cười mỗi khi nhớ về.

Những nỗi nhớ vẫn mãi đong đầy.

Những trái tim vẫn luôn hướng về nhau.

Và con người vẫn luôn yêu thương nhau như thế!

Cho nhau những tiếng cười, những lời yêu thương…

Để những nỗi nhớ không mang về trong đêm những giọt mưa rơi tí tách…
Read more…

7 điểm khác biệt giữa đàn ông và con trai

06:43 |
  Đàn ông và con trai cũng là giống đực, ngoại trừ...


ĐÀN ÔNG “Vẫn chưa tìm được người thích hợp”+ Cười gượng
CON TRAI “Dạ con đang mắc học / lo đi làm” + Cười tươi

ĐÀN ÔNG Giữ chắc chỗ đứng, nhưng tìm niềm vui từ gia đình và cuộc sống
CON TRAI Bỏ việc cũ, tìm việc mới ngon hơn

ĐÀN ÔNG Biết rõ cách làm cho đối phương thỏa mãn
CON TRAI Biết rõ cách làm cho bản thân thỏa mãn

ĐÀN ÔNG Uống rượu một mình
CON TRAI Nhậu với bạn

ĐÀN ÔNG Biết mình muốn làm gì trong 5 năm tới
CON TRAI Không chắc lắm tối nay sẽ làm gì

ĐÀN ÔNG Tập tạ để thu gọn
CON TRAI Tập tạ để nảy nở

ĐÀN ÔNG Cho rằng mùi nước hoa của mình có thể hấp dẫn người khác
CON TRAI Cho rằng mùi mồ hôi của mình là điểm lôi cuốn người khác
Read more…

Seme một mình

03:58 |
 


Sáng

Chuông điện thoại reo báo hiệu một ngày mới. Lăn qua lăn lại mấy vòng rồi quyết định dậy. Đánh răng rửa mặt xong rồi đến xếp chăn màn. Tìm cái áo mặc thì chẳng còn cái nào đáng mặc. Tìm mãi cũng được cái giặt rồi thì lại nhàu nhò chưa ủi. Lại phải lục tủ tìm cái bàn ủi ra và làm công việc chán nhất trên đời. Cuối cùng thì cũng ủi xong chiếc áo. Mặc vào, soạn sửa đầu tóc, dắt xe ra, như mọi ngày, khóa cửa lại mà phía sau cánh cửa ấy là một gian phòng bề bộn.

Tranh thủ tạt vào quán bên đường ăn sáng, uống vội một ly đen rồi đến công ty.

Vừa mới tới nơi đã nghe cả phòng xôn xao về chuyện phòng này sắp có đám cưới. Thế là một chàng trai nữa giã từ cuộc sống độc thân. Mình cầm tấm thiệp và mỉm cười với chú rể tương lai, không chê bai một câu nào. Trước đây, khi nghe tin đứa bạn nào cưới, mình hay chúc mừng họ bằng những cụm từ như “ngục tù”, “quản giáo”, “mất tự do”,… Nhưng bây giờ thì không. Mình chợt nhận ra, dạo này mình đã bắt đầu thèm cái cảm giác của sự ràng buộc.

Chiều

Được nghỉ sớm hơn mọi ngày 10 phút. Rủ thằng bạn thân đi quá bar. Nó khoát tay, hình như vội về đi chơi với BF. Nó tỏ vẻ nhăn mặt như là đang thực thì nhiệm vụ bất khả kháng, nhưng đằng sau cái vẻ ấy là một sự hăm hở mong về cho nhanh. Bấm máy gọi cho một thằng bạn trong hội độc thân, lần này chắc được. Quả là buổi chiều buồn, niềm hy vọng này báo lỗi là đang vướng vào vụ việc nào đó ở công ty.

Ra đường, trời còn sớm mà đã kẹt xe. Nhìn ai cũng hối hả mà tự nhủ “thiên hạ vội về nhà làm gì thế không biết”. Còn mình, chưa về cũng biết điều gì đang đợi ở nhà, căn phòng bề bộn, nóng nảy... Thôi thì tối nay lại lang thang dạo chơi trên đọc cái này, xem cái kia với vẫn vậy...

Tối

 Định rủ “em” nào đó đi chơi, mà không biết rủ em nào. Em T. là người mới quen được vài tuần. Em cũng khá dễ thương, lại dễ gần, đã đi chơi được mấy bữa. Nhưng càng ngày lại càng vơi cảm hứng đi một chút. Chắc tại em quá trẻ con, hay em quá dễ hiểu. Em thích nhạc trẻ, mê phim Hàn, trong khi mình thích trữ tình và thích phim Mỹ. Mình nghĩ, nếu tiếp tục hẹn hò, có thể tiến xa với em, nhưng mới tiến được vài bước mình đã thấy chùn. Đặt điện thoại xuống, hay gọi cho em M.? Em này bí ẩn hơn nhưng có vẻ kiêu kỳ. Mình thấy em cũng chẳng có gì đặc biệt nóng bỏng, nghĩ là có thể tiến tới một mối quan hệ giản dị và sâu sắc. Em thường xuyên bận, có khi đã hẹn rồi còn để mình ngồi chờ cả tiếng. Thử gọi xem sao nhỉ? Mà thôi, rất có thể lại nhận được câu trả lời “Ồ, tiếc quá. Em thích, nhưng để lần sau anh nhé”. Hình như,… hình như, mình đã già. Phải chăng, sự thiếu kiên nhẫn với tình yêu là dấu hiệu báo trước của tuổi già? Nằm xem ti vi. Mai lại là ngày cuối tuần, phải lên lịch thế nào để không ở nhà như hôm nay nữa...
Read more…

Tuổi cô đơn

06:52 |

Mấy năm trở lại đây, gặp lại những người bạn già. Toàn nhận được những cái lắc đầu khi hỏi về chuyện tình cảm. Có những cặp gắn bó với nhau vài năm, cũng có những cặp cũng gần 10 năm. Dường như không ai muốn nhắc lại những kỷ niệm buồn đã qua của tình yêu. Chỉ cười, và trả lời võn vẹn là không hợp, hoặc là người ấy lập gia đình. Tôi đùa đùa thật thật, rằng chắc là tuổi này là tuổi cô đơn.

Cô đơn có cần phải có tuổi không nhỉ? Hay là đến một tuổi nào đó, ta không còn lãng mạng và mơ mộng nữa. Ta trở thành một người sáng suốt và nghĩ mọi thứ 1 cách thấu đáo. Và từ lúc đó ta chợt nhận ra, tình yêu như là một điều đẹp đẽ nhưng không phải ai cũng có thể tìm thấy. Liệu có xứng đáng để vứt hết mọi thứ vì một điều mà không chắc chắn ta sẽ có được?

Hay là có lẽ sau nhiều năm yêu đương, từ thất vọng này đến thấy vọng, ta đánh mất nhiềm tin ở tình yêu. Tôi đọc ở đâu đó, nói rằng tình yêu không bao giờ kết thúc. Có lẽ là vậy. Sẽ đến một lúc nào đó, bạn chợt nhận ra thành phố này, mỗi con phố, mỗi góc đường là một kỷ niệm. Tôi tự hỏi, có khi nào, một người có quá nhiều kỷ niệm đến nổi họ mãi nghĩ về nó mà không còn nhìn thấy những điều diễn ra trong thực tại?

Nhưng có lẽ những người cô đơn nhất là khi chạm đến tuổi cô đơn, mà chưa yêu một lần nào, hoặc chưa một lần nào trải qua những giây phút ngắn ngũi của tình yêu. Tôi biết một vài người bạn, mãi loay hoay xác định bản thân. Cho đến khi mệt mỏi, buông xuôi và chấp nhận sự thật thì cũng đã bước vào tuổi cô đơn.

Có lẽ tôi chưa đủ già để biết con người ta còn yêu được hay không khi trở thành 1 ông già lụm khụm. Nhưng tôi luôn cho rằng tình yêu chân thật đến với bạn hai lần trong đời. Lần đầu là tình đầu, trong sáng và hôn nhiên, bạn tôn thờ những cảm xúc ấy, nồng cháy và mãnh liệt. Và sau đó là một chuỗi những ‘không hợp, chia tay’. Rồi đến một lúc nào đó mà bạn không chuẩn bị nhất, tình yêu lại đến, và đó là lần thứ hai. Lần này bạn chín chắn và trưởng thành. Tình yêu trở nên đằm thắm và sâu lắng.

Và sau đó, tuổi cô đơn ập đến.

Có khi nào ta sợ cái tuổi cô đơn, nêu cố gắng ‘bấu víu’ vào tình yêu thứ hai đấy?
Read more…